Cảm xúc “Không gia đình”

Đọc xong cuốn sách rồi nhưng vẫn bồi hồi lắm nến mình muốn viết một vài điều về cuốn sách.

Mình bắt đầu đọc cuốn này là trong giai đoạn ôn thi. Mình còn nhớ mãi rằng hết hơn phân nửa cuốn sách cậu bé Rê-mi thật sự rất bất hạnh. Bất hạnh đầu đời xảy ra quá sớm khi phải  rời xa vòng tay yêu thương của người mẹ nuôi nghèo nhưng tốt bụng để lưu bạt khắp nơi nay đây mai đó với cụ Vi-ta-li. Cho dù cụ là một người chủ tốt và sau đó cậu cũng quen với cảnh sống đó nhưng thử đặt mình vào hoàn cảnh phải rời xa vòng tay ấm êm của gia đình theo cách bị bán đi như một đồ vật thì mình sẽ buồn tủi nhiều lắm.

Những ngày lưu lạc tất nhiên không hề dễ dàng. Cậu bé Rê-mi nhiều đêm chịu đói, chịu rét, nằm co ro trong chuồng gia súc đến mức phải lấy rơm đắp lên cho đỡ rét. Cơ cảnh bần hàn màn trời chiếu đất như vậy khiến cậu nhiều đêm rơi nước mắt.

Rồi cụ Vitali chết. Chỗ dựa vững chắc của cậu đột nhiên sụp đổ, cậu nhiều lần bơ vơ lạc lõng dắt con Ca-pi đi hát rong kiếm tiền chỉ mong kiếm được ít phờ-răng mà sống sót qua ngày.

Nhiều lần trong cuộc đời cậu may mắn gặp được những người tốt, cho dù cuộc sống tốt đẹp đó không kéo dài được bao lâu nhưng chí ít nó không khiến cho mình thấy cuộc đời của cậu chỉ toàn nhuốm màu u tối.

Mình còn nhớ mỗi lần ôn thi mệt mỏi quá mình đều lôi cuốn này ra đọc chỉ để thấy rằng so với nhiều người mình còn may mắn chán, bất hạnh của mình chẳng là gì so với những bất hạnh xảy đển với Rê- mi.

Hành trình tìm lại gia đình của cậu dù nhiều gian truân nhưng may mắn thay khi cậu gặp được một người bạn tốt- Mát-chi-a- khiến hành trình đó bớt đi một phần nặng nề. Mình thi xong cũng là lúc đọc đến những chương cuối cùng. Thật sự là đọc những chương đó tim cứ đập liên hồi vì toàn tình tiết hồi hộp. Mình nhanh chóng ngốn hết cuốn sách vì không dừng đọc được.

Thật tốt vì cái kết có hậu cho tất cả những người tốt và sự trừng phạt cho kẻ ác. Cậu bé Rê- mi sau nhiều năm trời chu du khắp nước Pháp lẫn nước Anh, nay đã trở nên cứng cỏi hơn bất kì đứa bé cùng tuổi nào khác

Thật sự cuốn sách này là sự kết hợp hài hòa giữa kể chuyện và miêu tả. Mình rất thích đọc những đoạn miêu tả cảnh quan, thiên nhiên nước Pháp ngày xưa. Chẳng hiểu sao lại vậy nữa nhưng mình đã thích đọc những kiểu miêu tả như vậy từ trước khi đọc cuốn này rồi. Sau cùng là những bài học mà nó đem lại cho mình, đó là trân trọng cuộc sống hiện tại hơn, phải kiên cường hơn, phải sống tốt hơn, nhân hậu hơn và gia đình luôn là nơi an toàn nhất để trở về sau những giông bão của cuộc đời.

Cảm xúc đọc xong một cuốn sách hay bao giờ cũng vậy, một chút nuối tiếc, một chút nhớ nhưng thật tốt để bắt đầu lại từ đầu với một cuốn sách khác, những bài học khác và những số phận cuộc đời khác.

Advertisements